“MẸ ƠI…CHÚNG CON ÂN HẬN…”

Mẹ gọi điện cho dì, hắt vào máy điện thoại những tiếng gắt gỏng

– Để bà ở bên ấy thêm một tuần nữa thì đã sao? Rồi thì tôi trông bà bù hai tuần. Liền hai tuần được chưa? Tôi có việc nếu không tôi chẳng phải tốn hơi nhờ dì…

Dì chắc chắn có gắt gỏng lại. Tính dì nóng nảy hơn mẹ nhiều. Từ trước đến nay dì chưa thua mẹ miếng nào. Kể từ khi bà bước sang tuổi 90, không tự chăm sóc bản thân được nữa, dì và mẹ thỏa thuận với nhau mỗi người trông nom bà một tuần.

Cũng kể từ đó bà như quả bóng bị đá từ đầu sân này sang đầu sân kia và ngược lại. Mẹ và dì nói nhau trong điện thoại suốt nửa tiếng đồng hồ. Mặt mẹ đỏ phừng phừng, hai hàng lông mày của mẹ rướn lên hết cỡ. Mẹ nhắc lại một số lỗi lầm điển hình của dì. Rồi mẹ kết luận
– mày chỉ được cái mồm.

Chuyên đề SEO

Nên chọn SEO tổng thế hay SEO từ khóa:
    http://bestseo.vn/blog/chon-seo-tong-the-hay-seo-tu-khoa-i58.html
Mẹo tự sửa lỗi chính tả trong bài SEO:
    http://bestseo.vn/blog/loi-chinh-ta-trong-bai-viet-chuan-seo-cach-tu-sua-loi-chinh-ta-i35.html

Bố theo dõi cuộc trò chuyện của hai chị em mẹ, lẩm bẩm “chị em mà như chó với mèo” Mẹ chưa rảnh tay để hục hặc với bố ngay lúc ấy. Kết thúc cuộc điện thoại mẹ quay sang bố dằn từng tiếng “việc chị em tôi không bận gì đến ông”. Bố im lặng. Bố im lặng nghĩa là bố thây kệ, mọi chuyện muốn ra sao thì ra. Dù có biết điều gì đó nên nói bố cũng chẳng thèm hé răng.

Một tuần trôi qua. Việc bận của mẹ là việc đi chùa theo kiểu đi “tua”. Đi mười bảy chùa trong một tuần. Ăn chay toàn diện. Thành tâm cúng lễ. Tối chủ nhật mẹ mới về nhà. Không ăn uống, chỉ tắm rửa qua quýt mẹ lăn ra ngủ.

Bố thây kệ.

Bố không nói với mẹ rằng sáng thứ hai, sau khi mẹ đã lên xe đi cùng đoàn hành hương, dì gọi điện tới, cáu gắt, nói rằng mẹ nhất định phải sang đón bà, vì dì cũng bận. Và vì tuần đó là phiên mẹ trông bà. Dì không đời nào chịu bị buộc chân ở nhà trong khi mẹ cố tình trốn tránh trách nhiệm. Mẹ ích kỷ, còn dì không phải là người dễ nhân nhượng trước sự ích kỷ.

Thông tin liên quan

Truyện cười vui: http://bestseo.vn/blog/rut-kinh-nghiem-i83.html
                           http://bestseo.vn/blog/rut-kinh-nghiem-i83.html
Truyện ngắn:    http://bestseo.vn/blog/goc-van-hoc-i63.html
                           http://bestseo.vn/blog/van-hoc-va-giai-tri-i87.html

Đấy là tất cả những gì bố biết được qua cú điện thoại bố buộc phải nghe trong lúc mẹ vắng nhà. Bố vẫn nhớ những lời dì nói trong điện thoại. Nhưng bố kệ, không nói lại cho mẹ biết.

Ngày thứ hai của tuần tiếp theo, bắt đầu phiên mẹ trông bà và mẹ sẽ trông bà hai tuần liền để bù cho cả tuần trước mẹ đi chùa.

Đến tận tối vẫn chưa thấy dì đưa bà sang nhà mẹ.

Mẹ vẫn tức dì, không gọi điện sang nhà dì hỏi tại sao như vậy. Cũng có khi mẹ nghĩ cứ để dì trông bà được bao lâu thì trông, khi nào dì đưa bà sang thì đến lượt mẹ, việc gì phải lăn tăn.
Một tháng rưỡi trôi qua. Bà chưa được đưa sang nhà mẹ. Mẹ và dì vẫn giận nhau, không ai gọi điện cho ai.

Thế rồi một hôm trước cổng nhà mẹ xuất hiện cậu con cả của dì. Cậu ta sinh sống ở nước ngoài, lần này đưa vợ chưa cưới về ra mắt gia đình.

– Chào bác, cháu đưa một nửa của cháu sang chào bà và hai bác đây ạ. Cậu ta vừa cười vừa nói với mẹ trong lúc mẹ mở cổng. Mẹ gật đầu chào, hơi hé miệng cười lấy lệ.

Chuyên đề SEO

Mẹo thả thính trong bài PR:
     http://bestseo.vn/blog/meo-viet-bai-pr-ban-hang-hieu-qua-i71.html
Chiêu bán hàng hiệu quả:
     http://bestseo.vn/blog/meo-ban-hang-hieu-qua-i72.html

– Bà đâu hả bác?

Mẹ cười thành tiếng.

– Thằng này, đi Tây về biết hỏi nỡm nhỉ?

– Bà ở trên gác ạ? Không phải gọi bà xuống đâu ạ. Chúng cháu lên chào bà. Cậu ta nói, cầm tay vợ chưa cưới kéo lên cầu thang…

Mẹ đứng khựng lại như người bị sét đánh.

– Bà vẫn ở bên ấy mà? Bên nhà cháu chứ đâu.

– Hì hì, bác cứ đùa.

– Không, bà vẫn ở bên ấy mà.

Mẹ đứng ở chân cầu thang, nhìn quanh ngơ ngác như người mất trí.

Thế rồi bốn cái máy di động cùng hoạt động một lúc. Tiếng bấm máy tít tít. Mẹ kêu trời bằng giọng thất thanh. Cậu con cả nhà dì dắt bạn gái lao ra cổng. Chuông điện thoại reo. Tiếng dì kêu khóc ở đầu dây bên kia nghe váng cả óc.

– Ôi giời ơi là giời. Mẹ tôi đi đâu hả giời? Sáng thứ hai đó, mẹ xách túi quần áo đi ra ngõ, bảo “Mẹ về bên kia đây. Chị cả mày đón mẹ ở ngoài ngõ kia rồi”. Tôi đang bận trông chảo cá rán, chẳng ngó ra được. Cứ ngỡ mẹ được đón sang bên ấy rồi. Ai ngờ! Ối mẹ ơi, giờ này mẹ ở đâu, mẹ ơi…

Chuyên đề giải trí

Tản mạn chuyện đời: http://bestseo.vn/blog/van-hoc-giai-tri-i86.html
                                   http://bestseo.vn/blog/cam-mot-bua-an-i82.html
Truyện cười vui:         http://bestseo.vn/blog/chi-tai-hai-qua-can-i81.html
                                   http://bestseo.vn/blog/oan-hon-i77.html

 Suốt nửa năm trời người của hai nhà chúng tôi đi tìm bà khắp nơi. Chúng tôi đăng tin tìm bà trên nhiều tờ báo giấy, báo điện tử, đăng cả trên truyền hình. Chẳng ai biết bà đang ở đâu.

Cách đây hai tuần, bỗng nhiên có một người đàn ông tìm đến nhà tôi gặp mẹ. Ông ấy đưa cho mẹ xem một tờ báo có đăng tin bà tôi mất tích. Rồi ông ấy lấy từ trong chiếc ba lô đã cũ ra một chiếc túi vải.

Mẹ tôi trông thấy chiếc túi vải, bật khóc nức nở. Chiếc túi vải đó là túi đựng quần áo của bà.

Chính tay người đàn ông đó đã đặt bà vào chiếc quan tài mà ông tự bỏ tiền ra mua sau khi phát hiện bà tôi nằm còng queo trước cổng nhà ông, không động cựa và không còn thở.

Chiều muộn hôm đó, tại một nghĩa trang cách nhà chúng tôi gần 60km, mẹ tôi và dì – hai đứa con gái của bà tôi – khóc ngất trước nấm mộ phủ đầy cỏ xanh rì…

Một người đi xe máy trên đường, dừng lại bên rìa nghĩa trang nhìn cảnh dì và mẹ tôi khóc vật vã, bùi ngùi nói: “Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá!”.        
(Nguyễn Bích Lan)

Chuyên đề SEO

Rủi ro khi tự viết bài SEO:
    http://bestseo.vn/blog/viet-noi-dung-website-i41.html
Phân biệt SEO mũ đen, mũ trắng:
   http://bestseo.vn/blog/viet-noi-dung-website-i11.html

Tôi đọc câu chuyện này FB cuối câu chuyện ghi Nguyễn Bích Lan. Không biết ai là tác giả, hay họ đều sưu tầm. Không quan trọng, xin cảm ơn Anh Chị.

Tôi sửa lại cái title “Mẹ ơi… chúng con ân hận…”

Vâng, đây là câu chuyện rất đời thường, rất đáng đọc với tất cả chúng ta, cả những bậc làm Cha Mẹ và cả những đứa con. Không nhất thiết phải đi lễ đi chùa nhiều, không cần phải ăn chay niệm Phật bởi không phải Danh vọng, Tiền bạc mà Yêu thương mới là điều con người cần phải tu, phải tích suốt đời. Không biết Yêu thương những người ruột thịt, những người sống quanh ta, không biết chia sẻ với đồng loại, với những số phận kém may mắn “chỉ biết chăm lo riêng cho bộ da của mình”, con người sẽ chả khác gì súc vật, rồi sẽ đến lượt.

Phải chăm lo, dạy dỗ, giáo dục con từ lúc chúng còn nhỏ và hãy nhớ rằng, Cha Mẹ sẽ luôn là tấm gương để trẻ soi vào. Tôi chưa bao giờ tin-không chơi, với những người không biết yêu thương Cha Mẹ, anh chị em và những người ruột thịt trong gia đình cho dù ở đâu đó, thỉnh thoảng vẫn nghe họ rao giảng đạo đức bằng những ngôn từ hay ho hoa mĩ đến tận cùng.

Tôi đã hơn một lần nhìn thấy những giọt nước mắt muộn màng.

Sự vay trả ở đời luôn rất sòng phẳng.

Bestseo xin phép được đăng bài viết bài để mỗi chúng ta sau những ngày tháng bận rộn cơm áo gạo tiền, lắng lòng, chậm lại với những bậc sinh thành.

    Leave Your Comment

    Your email address will not be published.*